Đại gia Đà thành lên đời nhờ... chim


(Sẻ Xanh) - Săn bắt, nuôi và bán chim rừng làm cảnh ở Đà Nẵng thời gian qua trở thành nghề hot và hái ra tiền của một số người. Nhiều ông chủ chỉ sau một vài năm buôn bán chim đã trở thành đại gia nhờ nắm được thị hiếu của người yêu chim cảnh...
Trước khi đến với nghề săn bắt chim, đại gia Vũ Tú Nam, quê Tiên Phước (Quảng Nam) chẳng có nghề ngỗng gì. Cưới vợ xong, sinh con đầu lòng, hai vợ chồng lâm vào cảnh túng thiếu. Để kiếm cơm hàng ngày, anh bàn với vợ mở quán cà phê cạnh sông Tiên, trên tuyến đường lên vùng cao Nam - Bắc Trà My.

Một buổi chiều ngồi nhìn mưa giăng trước nhà, lái xe đưa các sếp đi công tác vùng cao vào nghỉ chân tại quán, anh thấy ai cũng nâng níu mấy con chim non. Hỏi ra anh mới biết họ có thú chơi chim và mua những con chim non này rất đắt. Thế là anh nảy ra ý định đi bắt chim rừng về nuôi và bán lại kiếm tiền.

Anh kể: Nói là làm, việc bán cà phê giao cho vợ, anh bắt đầu cơm đùm gạo gói vào rừng săn chim. Chuyến đi đầu tiên kéo dài 5 ngày, anh mang về một bầy chim non chào mào, sáo... hơn 12 con để nuôi.

Hơn hai tháng sau, lứa chim non anh bắt về chăm sóc chỉ còn lại 7 con, anh đưa vào lồng treo trước quán cà phê và tập cho chim hót.

Ngoài kinh doanh chim, vợ chồng anh Nam bắt đầu mở rộng kinh doanh nhiều mặt hàng ăn theo, như bán thức ăn nuôi chim, bán lồng, mở cà phê chim và thành lập cả hội chơi chim. Thậm chí, anh còn ấp ủ ý định dịch vụ chăm sóc chim để mở đường kinh doanh kiếm tiền...


Một góc chợ chim ở Đà Thành

Nhiều người dân vùng đất quê nghèo Quảng Nam cũng nắm bắt được nhu cầu chơi chim của các đại gia Đà Thành. Vợ chồng anh Lê Phú Lâm, ở Tam Kỳ bỏ nghề bán hàng tạp hóa chuyển sang chơi chim và kinh doanh chim hơn 10 năm nay - như lời anh nói, là sống chết  với chim.

Anh Lâm cho hay toàn bộ vốn liếng hơn 600 triệu đồng sau khi sang hàng tạp hóa, bán thêm lô đất ở khu dân cư, vợ chồng anh lao vào chơi chim và kinh doanh chim. "Cái nghề ni cũng lạ anh à. Vừa được chơi, lại vừa có tiền, mà nhàn nhã, không phải lao tâm khổ tứ, được gặp anh em bạn bè hàn huyên, sướng lắm!".

Nhưng cái nghề chơi chim cũng lắm công phu, cũng hỉ nộ ái ố, cũng nước mắt và nụ cười. Cũng có lúc tim như ngừng đập vì... chim.

Nước mắt đại gia vì... chim

Chị Lê Thị Quyên, chủ hàng chim trên vỉa hè phố Nguyễn Hữu Thọ, kể trong nước mắt. Chị bảo mấy năm trước cả nhà 7 miệng ăn sống nhờ vào 4 sào ruộng lúa nước và nghề bán chim cũng tạm đủ ăn, nếu không muốn nói là khá giả.

Nhưng mấy tháng nay, chồng chị trong một lần leo lên cây cao ở vùng rừng Nam Giang lấy ổ chim sáo, không may trượt chân té xuống đất bị chấn thương nằm một chỗ.Để có cái ăn, chị phải đi mua lại chim của mấy anh hàng xóm chở ra Đà Nẵng bán kiếm lời để nuôi con và lo thuốc thang cho chồng.


Một quán cà phê chim, kiêm kinh doanh chim rừng tại Tiên Phước đang bán chim cho khách.
Mỗi năm lợi nhuận từ chim chủ quán cà phê này thu lợi hơn 100 triệu đồng.


Chị nói rằng trước khi chồng gặp nạn, nhờ nghề bắt chim và bán chim nơi vỉa hè Đà Thành cuộc sống của hai vợ chồng khấm khá. Nhưng bây giờ tất cả số tiền dành dụm từ nghề buôn chim mấy trăm triệu đồng đều đội nón ra đi vì tai nạn của chồng.

Thành "Râu", một đại gia chim Đà thành - than thở, nghề buôn bán chim và chơi chim cũng đong đầy nước mắt. Giàu lên nhờ chim, nhưng cũng nghèo đi cũng vì chim mà chẳng mấy ai lường hết được. Ngay cả Thành "Râu" cũng bao phen trắng tay vì chim. Đó là bận năm 2009, rồi đến năm 2011, Thành "Râu" dốc toàn bộ vốn liếng hàng tỷ đồng mở trại chim với ý định làm ăn lớn. Những chiếc lồng khủng có giá hàng chục triệu đồng được Thành "râu" đặt đóng cùng lúc có thể nuôi nhốt hàng trăm con chim đủ các loại.

Đùng một cái, dịch cúm gia cầm ào ạt tấn công các tỉnh lân cận như Quảng Nam, Thừa Thiên - Huế và chẳng bao lâu tràn vào Đà Nẵng. Chiến dịch tiêu hủy gia cầm để ngăn chặn dịch cúm được chính quyền địa phương triển khai đồng bộ. Hàng trăm con chim của Thành "Râu" cũng nằm trong danh sách cần phải tiêu hủy bắt buộc. Thế là trắng tay - Thành "Râu" kể như khóc.

Sau bận cúm gia cầm, nhiều đại gia chim như Thành "Râu", Chiến "Chích chòe" cùng nhiêu đại gia chim khác nơi chốn Đà Thành này lâm vào cảnh trắng tay. Nhưng rồi cúm gia cầm cũng qua, các đại gia chim bắt đầu gầy dựng trở lại và không dám đầu tư trại chim như Thành "Râu" mà chuyển sang kinh doanh chim một cách thận trọng hơn.

Cũng nhờ những năm gần đây người dân Đà Thành có thú chơi chim, nên cơ hội làm ăn trở lại của những đại gia chim như Thành "Râu" cũng đang bắt đầu hanh thông.

Chiến lược kinh doanh chim của các đại gia cũng được lên "kịch bản" và lộ trình mà như lời kể của Chiến "Chích chòe" là phải liên doanh, liên kết để cung cấp chim cho những người mê chim và hình thành những dịch vụ cho... chim một cách liên hoàn, bài bản.

Cụ thể, các đại gia và người thân đầu tư mở các quán cà phê chim, rồi cung cấp dịch vụ như bán thức ăn cho chim, lồng chim và dịch vụ chăm sóc sức khỏe cho chim. Ngay cả phương án dự phòng cũng được tính đến như khi dịch cúm xuất hiện trở lại cần phải đưa chim quí đi trốn dịch như thế nào cũng đã được tính đến.

Chỉ riêng cung cấp thức ăn và chăm sóc cho chim cũng đã làm các đại gia đau đầu. Chiến "Chích chòe" kể: "Việc đầu tiên là phải tìm sách về chim để đọc. Đồng thời phải đi 'tầm sư học đạo' các nhà 'chim học' mới có đủ kiến thức để chăm những chú chim có giá "khủng" từ 20 triệu đến hàng trăm triệu đồng. Nếu không có kiến thức về chim và không chịu khó học hỏi thì chỉ cần những lúc trái gió trở trời, hay chỉ cho chim ăn một loại thức ăn công nghiệp có sẵn thì chỉ một đêm đến sáng là hàng trăm triệu đồng mất trắng vì chim chết".

Chiến "Chích chòe" vỗ vai tôi: "Nếu có máu chơi chim và kinh doanh chim thì hãy nhập hội. Anh bảo đảm nếu làm ăn hanh thông và biết tính toán mỗi năm kiếm cũng được tiền tỷ... ". Tôi không dám tin, nhưng nhìn cung cách và phong thái nhàn nhã, cùng các phương tiện đắt tiền như xe hơi, điện thoại cũng như cách tiêu tiền, rồi giao dịch mua bán giá trị hàng chục, hàng trăm triệu đồng mỗi con chim quý... , thì với những người máu kinh doanh không thử sức cũng là lạ.


Xem tiếp


Cây cảnh 10 tỷ - 100 tuổi


(Sẻ Xanh) - Không thuộc dạng “đỉnh nhất” nhưng nhắc đến tốp những cây cảnh đẹp và đắt nhất Việt Nam, không một tay chơi cây cảnh nào ở Hà Nội dám bỏ qua cây sanh trên 100 năm tuổi của ông Nguyễn Gia Hiền, (Triều Khúc, Hà Nội).

Đã có người trả đến 10 tỷ đồng nhưng ông không bán. Cây sanh đã trải qua 4 đời người được gia chủ chăm sóc như một con người, nhà có tang cây cũng được quệt vôi chịu tang. Vì vậy khi chuyển bán cho ai không hẳn chỉ là tiền nong mà phải có “duyên” mới “gả bán”.
 
Ông Nguyễn Gia Hiền bên cây sanh có tuổi thọ 4 đời của mình.
 
Trong Festival cây cảnh nghệ thuật tổ chức ở TP Hồ Chí Minh năm 2006, đây là cây cảnh duy nhất đạt giải Vàng. Và cũng trong Festival này, một đại gia khét tiếng ở Sài Thành dám bỏ ra 400.000 USD (gần 6 tỷ Việt Nam đồng) để mua cây sanh này cùng với cây đa búp đỏ đạt giải Đồng của ông Vũ Văn Châu (cũng ở Triều Khúc, Hà Nội) nhưng cả hai ông đều không bán. Những “kỷ lục” hiếm thấy này đã khiến tôi phải tò mò tìm về tận nơi để được “tận mục sở thị”.
 
Cây có tuổi thọ 4 đời người
 
Trước khi quyết định đi đến nhà ông Nguyễn Gia Hiền để tìm hiểu về cây sanh có nhiều “kỷ lục” này, tôi được một số bậc đàn anh ghé tai mách nhỏ: “Chú nên đến gặp ông Nguyễn Huy Hiền – Chủ tịch câu lạc bộ cây cảnh làng Triều Khúc và nhờ ông ấy dẫn đi. Ông Nguyễn Gia Hiền không phải là người khó tính nhưng lại là người rất thận trọng, từng từ chối rất nhiều phóng viên của một số tờ báo đến tìm hiểu viết bài...”. Theo đúng lời dặn tôi tìm về nhà ông Huy Hiền và thật may được ông giúp đỡ rất nhiệt tình.
 
Sau tiếng gọi cửa, đón chúng tôi là một người đàn ông mắt đeo kính, trạc tầm 50 tuổi, dáng người mực thước, mặc áo ba lỗ trắng, quần đùi, trên tay đang cầm ô doa tưới cây ra đón. Ông Huy Hiền giới thiệu với tôi đây chính là ông Gia Hiền – chủ nhân của cây sanh quý mà tôi đang muốn gặp. Sau màn chào hỏi làm quen, khi liếc qua hàng chục chậu cây cảnh đang được xếp ngay ngắn trước sân nhà, tôi đã không khỏi bị “mê hoặc”. Thú thực, dù là một kẻ ngoại đạo hết sức “khù khờ” về cây cảnh nhưng khi nhìn những chậu cây cảnh ở đây tôi đã không thể rời nổi mắt khỏi chúng. Thấy vậy, ông Huy Hiền gợi ý đứng luôn ở ngoài sân để nói chuyện cho tiện bề quan sát.
 
Dẫn tôi lại ngay một cây sanh được đặt trang trọng ngay chính giữa trung tâm của sân nhà, trong một chiếc bể rộng, chứa đầy nước, ông Gia Hiền giới thiệu: “Đây chính là cây cảnh mà cậu đang muốn được tận mục sở thị. Nó là bảo vật gia truyền 4 đời của dòng họ Nguyễn chúng tôi và cũng là cây chủ của khu vườn có hơn 50 chậu cây cảnh này...”.
 
Cây được trồng trên một tảng đá cổ, rễ quặp sâu vào tảng đá. Toàn bộ cây được đặt trong một bể chứa bằng xi măng hình chữ nhật có chứa nước sạch.
 
Ông Gia Hiền kể, Triều Khúc là một làng có truyền thống chơi cây cảnh lâu đời. Nhà nào cũng chơi và chơi từ thế hệ này qua thế hệ khác. Tuy nhiên, riêng với người Triều Khúc, dù trong nhà có hàng trăm, hàng nghìn chậu cảnh thì bao giờ cũng phải có một cây làm cây chủ. Cây chủ thể hiện phong cách của người chơi, thể hiện gia phong, nề nếp theo triết lý Nho giáo của gia đình.
 
Cây chủ thường phải được đặt ở vị trí trung tâm và trang trọng nhất của khu vườn. Đó cũng là lý do ông chọn cây sanh quý này làm cây chủ của vườn cảnh nhà ông.
 
Về nguồn gốc của cây sanh quý hiếm này, ông Gia Hiền cho biết: “Lúc sinh thời ông cụ thân sinh ra tôi có kể lại rằng đây là cây sanh do một người bạn thân tặng cho ông nội tôi. Ông nội tôi mất đi để lại cho bố tôi. Đến năm bố tôi 80 tuổi, tức là cách nay 20 năm, vì đã quá già yếu nên tôi xin phép cụ được chăm sóc cây và lúc đó tôi mới được chính thức sở hữu cây sanh này. Ông cụ tôi nếu còn thì nay vừa tròn 100 tuổi mà cây này lại có từ đời ông nội tôi, vậy tính sơ sơ tuổi đời của cây cũng 100 tuổi có lẻ, còn tính theo đời thì đến đời con trai tôi hiện nay là cây đã qua 4 đời chính chủ...”.
 
Chăm cây như nuôi con
 
Mời chúng tôi lên ngồi trước thềm nhà nơi có chiếc chiếu hoa đã trải sẵn và ấm trà vừa mới pha, ông Gia Hiền kể tiếp câu chuyện về cây sanh quý.
 
“Lúc được ông cụ giao cho quyền sở hữu cây sanh quý này tôi mới 30 tuổi. Tôi phải nói ngon nói ngọt với cụ bao nhiêu lần để xin cụ cải tạo lại thế cũ của cây, cụ mới chịu đồng ý, bởi đó là thế cổ mà ông nội và bố tôi phải mất bao nhiêu thời gian, công sức mới tạo được. Khi thấy tôi cắt trụi hết cành, lá của cây thì người trong nhà ai cũng kêu, bảo tôi là phá hoại cây gia bảo. Phải mất 15 năm sau tôi mới được minh oan khi cây đoạt giải Vàng toàn quốc trong Festival sinh vật cảnh 2006 tại TPHồ Chí Minh...”.
 
Cây sanh này có thế Phu thê (thế chồng vợ) – thế cây này thể hiện cho một gia đình hòa thuận, hạnh phúc.
 
Theo nhận định của giới chơi cây cảnh nghệ thuật Hà Nội thì cây sanh của ông Gia Hiền có thế Phu thê (thế chồng vợ) – thế cây này thể hiện cho một gia đình hòa thuận, hạnh phúc, đây là một thế cây rất khó tạo dáng. Cây có tới hai thân, hai ngọn nhưng phân chia rõ ràng thân lớn, thân bé, tán trên tán dưới thể hiện cho một cặp vợ chồng. Thân lớn tượng trưng cho người chồng, là trụ cột chính trong gia đình nên nó phải mang dáng dấp mạnh mẽ, to lớn. Còn thân bé tượng trưng cho vợ, là nữ nên uốn lượn mềm mại và thấp hơn tán chồng. Xung quanh hai thân này mọc ra 9 cành tương ứng với 9 tán nhỏ khác nhau nhưng không có tán nào đè chồng lên nhau. 9 tán nhỏ theo quan niệm của người chơi là biểu trưng của 9 người con. Cây được trồng trên một tảng đá cổ, rễ quặp sâu vào tảng đá. Toàn bộ cây được đặt trong một bể chứa bằng xi măng hình chữ nhật có chứa nước sạch. Nước ở đây được thay thường xuyên, vì như thế cây mới giữ được thế, không phát triển quá nhanh.
 
Theo ông Gia Hiền, khó nhất trong việc tạo nên thế mới của cây sanh quý là tạo dáng mới nhưng vẫn giữ được nguyên vẹn cốt của cây. Tuyệt đối cấm kỵ không được để lộ những nhát cắt do con người tác động. Dáng dấp đấy là do con người tạo nên nhưng nhìn vào người ta vẫn nghĩ là nó phát triển tự nhiên, đó là một điều khó trong chơi cây cảnh nghệ thuật mà không phải ai cũng làm được. Cây quý ở chỗ là nó mang dáng dấp cổ kính và có biểu hiện của năm tháng cũng như thể hiện được cốt cách của con người.
 
“Tại sao năm 2006, người ta mua cây này với giá gần 3 tỷ đồng mà ông không bán?” – tôi hỏi. Ông Gia Hiền nhấp một ngụm trà rồi ôn tồn giải thích: “Không phải là chúng tôi chê tiền đâu. Thời điểm đó, 3 tỷ đồng là một số tiền không nhỏ. Nhưng các anh có chơi cây cảnh mới biết. Chúng tôi xem cây như bạn, ngày đêm quấn quýt bên cây và lấy cây làm lẽ sống. Nhà có tang thì cây cũng chịu tang. Tôi không biết ở những nơi khác thế nào, còn ở Triều Khúc, nhà có tang thường phải dùng vôi quệt vào mỗi thân cây như để cây cùng chịu tang cùng chủ nếu không cây sẽ chết. Bất kỳ cây nào quên quệt vôi là y như rằng hôm sau cây sẽ chết. Bởi thế chúng tôi không muốn vì tiền mà bất chấp mọi thứ để giao cho một người không biết gì về cây cảnh, như thế có tội lắm...”. Tuy nhiên khi chúng tôi hỏi về mức giá được trả gần đây thì ông Hiền không nói.
 
Chỉ đến khi tìm hiểu từ một “tay chơi” cây cảnh khá có tiếng ở Hà Nội, là bạn thân của ông Gia Hiền thì mới biết, từ năm 2006 trở lại nay, sau khi nghe tiếng đã có rất nhiều đại gia đến chiêm ngưỡng và trả giá lên tới 6 tỷ, 8 tỷ, thậm chí mới đây có người trả lên đến gần 10 tỷ đồng nhưng ông Hiền vẫn không chịu bán. Lý do duy nhất được ông Hiền chia sẻ với bạn: vì đây là vật gia bảo nên không thể tùy tiện trao gả, gặp duyên dù giá rẻ hơn ông vẫn vui lòng nhượng lại.
 
Hà Tùng Long


Xem tiếp


 

Khách ghé thăm

Flag Counter

Tìm kiếm trên sexanh.com

© 2010. Góp ý bài viết: comment trên trang Sẻ Xanh.com. Góp ý khác gửi mail cho Sẻ Xanh