Ngoài ra, cuốn Không Lộ thiền sư ký ngữ lục bằng chữ Hán, không rõ tác giả và viết từ thời nào, hiện đang lưu giữ tại chùa Keo làng Dũng Nhuệ chép: “Vị thiền sư Không Lộ ở chùa Nghiêm Quang tại Hải Thanh, là người Hải Thanh, họ Dương, húy là Minh Không thiền sư, theo nghiệp nhà làm nghề chài lưới… Về sau sư bỏ nghề đi tu theo phái Đà La Môn. Năm Chương Thánh Gia Khánh thứ nhất (1059), sư cùng bạn là Giác Hải ra ngoài nước. Lúc đầu sư theo học cư sĩ Bảo Tài Ngô Xá rồi sau theo học thiền sư Thảo Đường và đắc đạo. Thiền sư Thảo Đường truyền thụ cho giáo lý của phái Tuyết Đậu Minh Giác”.
Kagura, vũ điệu thần thánh của Nhật Bản
Trong nghệ thuật trình diễn Kagura không thể thiếu trang phục và mặt nạ. Vì vậy, sẽ là thiếu sót nếu chúng ta bỏ qua vai trò của những người thợ thủ công đối với nền nghệ thuật truyền thống này.
Tại thị trấn Iwami, phía Tây tỉnh Shimane có một hình thức trình diễn kagura được biết đến với tên gọi Iwami Kagura. Một trong những tiết mục đặc sắc nhất của Iwami Kagura là Orochi, thuật lại cuộc chiến giữa Thần Bão tố hùng mạnh Susano với những con rồng khổng lồ. Ngoài những điệu múa điêu luyện, Iwami Kagura đặc biệt cuốn hút khán giả bởi những chiếc mặt nạ đầy sức mê hoặc, các mô hình rồng sinh động và trang phục lấp lánh sặc sỡ. Để có được những chiếc mặt nạ tinh xảo và các bộ y phục cầu kì như thế phải nhờ đến bàn tay khéo léo của các nghệ nhân.
Hầu hết các mặt nạ trong nghệ thuật trình diễn Kagura đều được chạm khắc trên gỗ. Tuy nhiên, mặt nạ Iwami Kagura lại được làm từ giấy washi. Đường nét trên mặt nạ được thể hiện rất sinh động qua sự phối hợp của từng nét vẽ và màu sắc.
Mặt nạ dùng cho vũ điệu Kagura được chế tác tinh xảo
Giấy washi được sử dụng là loại giấy rất dai, người ta phết hồ lên mặt giấy và dán nhiều lớp trên chiếc mặt nạ. Một chiếc mặt nạ được dán 20 lớp giấy washi, một vài chỗ cần độ dày có thể được dán đến 50 lớp giấy. Tuổi thọ của những chiếc mặt nạ Iwami Kagura kéo dài đến 30 năm. Kỹ thuật sử dụng nhiều lớp giấy washi để chế tạo mặt nạ Iwami Kagura bắt đầu ra đời vào năm 1882.
Khi các lớp giấy washi đã khô lại và kết chặt vào nhau thành một thể thống nhất, người thợ dùng búa gỗ đập bỏ phần mặt nạ bằng đất sét bên trong. Lúc bấy giờ, chiếc mặt nạ hoàn toàn chỉ có giấy washi.
Công đoạn trang trí cho mặt nạ rất quan trọng. Người thợ phải phối màu và thể hiện nét vẽ để tạo nên thần sắc sinh động cho chiếc mặt nạ. Những chiếc mặt nạ tưởng chừng như đơn giản đã đóng góp rất lớn cho sự thành công của nghệ thuật trình diễn Kagura.
Ngoài chiếc mặt nạ, diễn viên Kagura cũng cần đến những bộ trang phục đa dạng được tạo ra từ đôi tay khéo léo của các nghệ nhân dày dặn kinh nghiệm. Sợi chỉ vàng kinshi đắt tiền là nguyên liệu đặc thù dùng để trang trí cho trang phục Kagura.
Lễ hội hoa Floriade chào đón mùa Xuân ở Australia
Mùa xuân, thủ đô Canberra rực rỡ hơn với muôn hoa khoe sắc trong công viên Commonwealth – nơi
diễn ra lễ hội hoa Floriade hàng năm. Đây chính là thời điểm tuyệt vời
để du khách tận hưởng nguồn cảm hứng bất tận từ thiên nhiên.
Lễ hội đền Bà Vũ - nhớ "Người con gái Nam Xương"
(Sẻ Xanh) - Ngày 4/10, tại đền Bà Vũ, thôn Vũ Điện, xã Chân Lý, huyện Lý Nhân, Hà Nam,
huyện Lý Nhân đã tổ chức lễ hội đền Bà Vũ năm 2012.
Đền Bà vũ thuộc thôn Vũ Điện, xã Chân Lý thờ bà Vũ Thị Thiết - "Người con gái Nam Xương" được Nguyễn Dữ chép trong "Truyền Kỳ Mạn Lục" vào thế kỷ thứ XVI. Đây là một trong những di tích Lịch sử - Văn hoá cấp Quốc gia tiêu biểu của tỉnh Hà Nam.
Lễ hội Đền Bà Vũ được tổ chức trong không khí trang nghiêm, mở đầu bằng màn rước nước và rước kiệu từ sông Hồng vào Đền, diễn ra từ sáng sớm. Tiếp đó là các màn đọc văn trình khai mạc lễ hội, tuyên đọc 6 bài thơ nói về Bà Vũ, trình diễn các điệu múa dân gian đặc sắc.
Truyền rằng, vào thế kỷ XV, ở trang Vũ Điện, huyện Nam Xang, phủ Lý Nhân có vợ chồng ông Vũ Thận và bà Nguyễn Thị Phiên ăn ở rất nhân từ. Ông bà có 4 người con, trong đó có cô con gái út đặt tên là Vũ Thị Thiết, hiệu là Nương Hương. Nương Hương là người học giỏi, thấu hiểu kinh sử, làm thơ rất hay.
Đến năm 19 tuổi, quê nhà bị mất mùa, nạn đói xảy ra khắp nơi, Nương Hương bàn với các anh đem của cải giúp người già yếu, được dân làng hết lời ca ngợi. Nương Hương lấy chồng tên là Trương Huyền, cưới nhau chưa được bao lâu thì Trương Huyền phải đi lính, để lại người vợ bụng mang dạ chửa. Một năm sau Vũ Thị Thiết sinh được một người con trai, nàng một mình nuôi con, phụng dưỡng bố mẹ chồng rất chu đáo.
Đêm đêm mẹ con ngồi bên bóng đèn, nhìn bóng mình in trên vách, Vũ Thị Thiết thường nói với con đấy là bổ đẻ để yên lòng con trẻ. Sau 3 năm, Trương Huyền hết hạn binh dịch trở về thì cha mẹ đều đã qua đời. Trương Huyền bế con nhưng đứa bé nhất định không chịu nói "Ông không phải bố tôi, bố tôi tối mới về." Nghe thấy thế, Trương Huyền hết mực ngờ vực và mắng nhiếc vợ mình. Vũ Thị Thiết khóc lóc phân trần nhưng chồng không tin, quá đau khổ nàng đã gieo mình xuống sông tự vẫn. Nhân dân thương nhớ người con gái trung hậu mà cuộc đời chịu nhiều nỗi đắng cay nên đã dựng miếu thờ nàng bên sông để hương khói phụng thờ.
Lễ hội đền Bà Vũ được tổ chức hàng năm, diễn ra trong các ngày 19 đến 21/8 âm lịch để tưởng niệm ngày mất của bà vào ngày 20/8 âm lịch. Đây cũng là dịp để dân làng tạ ơn thần, phật, cầu cho "Quốc thái dân an, nhân khang, vật thịnh". Dự lễ hội, du khách thập phương còn được tham dự các trò chơi dân gian truyền thống như kéo co, cờ người, leo cầu kiều, bắt vịt ở ao đền, bịt mắt đập niêu./.
Đức Phương
Chợ Bến Thành
(Sẻ Xanh) - Nằm ở trung tâm thành phố. Chợ Bến Thành ngày nay có hình chữ nhật, trổ bốn cửa ra quảng trường Quách Thị Trang và các con đường: Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh và Lê Thánh Tôn thuộc quận 1, thành phố Hồ Chí Minh.
Chợ Bến Thành rất đỗi quen thuộc với người dân Việt và du khách quốc tế khi đến tham quan du lịch thành phố Hồ Chí Minh.
Trước khi Pháp xâm chiếm Sài Gòn năm 1859, có một chợ nhỏ nằm ở khu đất đồng lầy kề bên bờ sông Bến Nghé và sát thành Sài Gòn. Từ xuất xứ ấy mà chợ đã mang tên ghép là Bến Thành. Chợ được xây bằng gạch, khung gỗ, lợp tranh. Năm 1870, chợ bị cháy một phần. Năm 1911, chợ cũ bị phá đi, chợ mới được xây khang trang rộng rãi hơn và hoàn thành vào tháng 3/1914.
Sau năm 1975, chợ Bến Thành lại được đầu tư nâng cấp to đẹp lên rất nhiều so với trước. Năm 1985, chợ Bến Thành được sửa chữa lại toàn bộ bên trong, bên ngoài, duy chỉ có dáng vẻ phía trước với tháp đồng hồ được giữ lại như xưa. Hình ảnh chợ Bến Thành với tháp đồng hồ thường được dùng làm biểu tượng cho thành phố.
Giờ đây chợ Bến Thành là một trung tâm buôn bán lớn không chỉ của TP Hồ Chí Minh mà còn của các tỉnh phía Nam.
Độc đáo lễ hội cầu Trăng của dân tộc Tày Hà Giang
Bà con dân tộc Tày quan niệm trên cung Trăng có mẹ Trăng và 12 nàng tiên (con gái của mẹ). Mẹ Trăng cùng 12 nàng tiên là những người luôn chăm lo, bảo vệ mùa màng cho muôn dân.
Từ bao đời nay, với lễ hội dân gian mang đậm màu sắc tâm linh này, đồng bào Tày ở thôn Bản Loan thường duy trì tổ chức với ý nghĩa đón mẹ Trăng và các nàng tiên xuống vui Tết Trung Thu. Mẹ Trăng ban phước lành cho dân bản, cầu cho mùa màng bội thu, mưa thuận gió hòa, cuộc sống trong bản luôn bình an và gặp nhiều may mắn.
Được tổ chức vào đúng ngày Rằm tháng Tám (Tết Trung Thu), Lễ hội cầu Trăng có hai phần lễ và hội. Phần lễ thường được tổ chức vào tối 14/8 âm lịch trên một bãi đất rộng với các nghi thức "cúng thổ công chúa bản" tại ngôi miếu chung để xin phép cho dân bản được tổ chức lễ hội cầu Trăng vào đêm hôm sau.
Ngày lễ này là ngày vui nhất của bà con dân tộc Tày nơi đây. Bà con dân bản từ già, trẻ, gái, trai đều đến tham gia đông đủ, họ dâng các sản vật, khấn mời mẹ Trăng xuống hạ giới nghe những tâm tư, tình cảm của người dân sau một năm siêng năng làm lụng.
Lễ vật gồm thịt, rượu, các loại bánh, xôi nhuộm ngũ sắc. Sau khi thực hiện xong nghi lễ trình báo mẹ Trăng và 12 nàng tiên, già làng tiến hành các nghi lễ cầu phúc, cầu may, cầu cho mưa thuận gió hòa, mùa màng tốt tươi; mời mẹ Trăng và các nàng tiên về ban mùa màng và phước lành cho dân bản.
Đêm hôm sau, đúng vào ngày Rằm tháng Tám, khi mẹ Trăng lên khỏi đỉnh núi và bắt đầu tỏa sáng xuống bản làng, tất cả bà con tập trung ở sân. Lúc này thầy cúng tiến hành cúng thổ công và các thần linh, các nghệ nhân cúng tế múa vòng quanh giàn cúng khi khai hội đón Trăng.
Sau khi đã làm lễ cầu mẹ Trăng và các nàng tiên ban cho các cây, con giống tốt, gặp nhiều điều kiện thuận lợi trong gieo trồng, sản xuất chăn nuôi, tất cả bà con trong bản quây quần uống rượu, múa hát quanh xung bàn lễ. Trai gái đều mặc những trang phục đẹp nhất, nhất là các cô gái trở nên xinh đẹp nổi bật với những trang sức bằng vòng tay, vòng cổ và xà tích bằng bạc. Họ say sưa hát những làn điệu dân ca, tiếng hát cọi, hát yếu... chan chứa tình yêu quê hương đất nước, ca ngợi hạnh phúc lứa đôi.
Khi đến với lễ hội cầu Trăng, không chỉ được nghe hát những làn điệu dân ca, các trò chơi dân gian, du khách còn được thưởng thức các món ẩm thực truyền thống của bà con dân tộc Tày như cơm lam, các món rau rừng, mắm thịt lợn, mắm cá chép ruộng, trám muối, xôi ngũ sắc, măng chua, trám đen chấm với muối vừng.
Lễ hội cầu Trăng là ngày hội vui nhất của người Tày, trong những ngày này những người già gặp nhau hỏi thăm chuyện gia đình, chuyện phát triển sản xuất, chăn nuôi. Với thanh niên, đây là ngày hội để các chàng trai, cô gái gặp gỡ trao duyên. Các trẻ em được rước đèn ông sao, vui chơi, phá cỗ dưới ánh Trăng Rằm.
Đêm hội cầu Trăng kết thúc khi mẹ Trăng lên giữa đỉnh đầu, cả bản lưu luyến làm lễ tiễn mẹ Trăng về trời, sau đó họ lại tiếp tục ngân nga trong câu hát then, hát cọi đầy sức lôi cuốn lòng người.
Kết thúc buổi lễ, già làng sẽ phát các hạt giống cho con cháu, cầu cho tất cả bà con trong bản một vụ mùa gieo trồng thuận lợi, mùa màng bội thu, dân bản no ấm.
Thông qua việc tổ chức lễ hội cầu Trăng, bà con dân tộc Tày còn truyền dạy cho con cháu của mình lòng tự hào, gìn giữ những giá trị văn hóa truyền thống, đậm đà bản sắc của dân tộc./.
Đón Trung Thu với Lễ hội đèn lồng ở Saigon Skydeck
(Sẻ Xanh) - Từ ngày 23/9-30/9 tại Thành phố Hồ Chí Minh lần đầu tiên sẽ diễn ra một Lễ hội đèn lồng ở trên độ cao 178m ở Đài quan sát Saigon Skydeck trên tầng 49 tòa nhà Bitexco Financial Tower.
Lễ hội hứa hẹn sẽ là một phố đèn lồng lung linh đặc biệt dành cho cho các em nhỏ trong mùa lễ hội Trung Thu.
Theo Ban tổ chức, các kiểu dáng lồng đèn đa dạng, được các bạn trẻ và các bé thỏa sức sáng tạo, sẽ tạo ra một không gian vui tươi mang đậm nét truyền thống của mùa lễ hội Trăng rằm. Các em bé sẽ được chiêm ngưỡng nhiều loại lồng đèn độc đáo và đẹp mắt, còn khách tham quan được trở về với tuổi thơ tuyệt vời trong không khí lễ hội đậm đà bản sắc văn hóa dân gian nhưng cũng không kém phần hiện đại.
Chương trình bắt đầu nhận các tác phẩm lồng đèn tham dự từ ngày 17/9 đến khi nhận đủ số lượng tham dự trước 29/9. Khách tham quan khi mang lồng đèn đến tham dự Lễ hội sẽ được miễn phí vé vào cửa.
Lồng đèn sẽ được treo tại Saigon Skydeck trong suốt thời gian từ 23/9-30/9/2012. Trong đêm Trung Thu, các giải thưởng giá trị sẽ được trao cho các lồng đèn đẹp và ấn tượng nhất mùa lễ hội. Ngoài ra, Ban tổ chức cũng sẽ dành tặng 500 phần quà của D’art Chocolate cho các bé đến tham quan lễ hội đèn lồng Saigon Skydeck
Lễ hội Văn hóa Trà tại Đà Lạt năm 2012 hứa hẹn nhiếu hấp dẫn
Tận mắt chiêm ngưỡng cách pha nhiều loại trà nổi tiếng khác nhau của người Việt, được thưởng thức miễn phí hương vị trà Bảo Lộc – Lâm Đồng và nhiều loại trà của mọi miền đất nước là một trải nghiệm mà du khách sẽ rất thích thú.
Đây cũng là dịp mà du khách tham quan các danh thắng của Đà lạt như: Thác Damb’ri - một trong những thác đẹp và hùng vĩ nhất của Lâm Đồng, Thiền viện Trúc Lâm, hồ Tuyền Lâm, dinh Bảo Đại, thung lũng tình yêu, chinh phục đỉnh núi Lang Biang, ngắm toàn cảnh Đà Lạt từ độ cao trên 1.600m ... hay cuồng nhiệt cùng chương trình "Hip hop - Nhịp điệu xanh” với sự trình diễn của 20 nhóm Hip hop đến từ các tỉnh, thành phố lớn trong cả nước. Nếu là người yêu hoa, bạn sẽ ngẩn ngơ với triển lãm "Hoa địa lan Đà Lạt” tại vườn hoa thành phố, chỉ có trong dịp lễ hội.
Lễ hội diễn ra đúng dịp Noel, nên tối ngày 24/12/2012, du khách sẽ được hòa mình vào không khí se lạnh, chào đón Noel cùng người dân Đà Lạt với nhiều chương trình hấp dẫn: đêm hội "Lung linh mùa đông Đà Lạt”, các tiết mục múa "Chào Đà Lạt” do 200 diễn viên tham gia liên hoan Hip hop cùng biểu diễn, tiết mục "Thắp nến cho tình yêu” với khoảng 2.000 người tham dự, tiết mục "Vũ khúc ông già Noel” với sự xuất hiện của 200 ông già Noel tặng quà cho trẻ em; và cuối cùng là tiết mục "Dạ vũ mùa đông” với khoảng 1.000 đôi bạn tham dự.
“Tuần Văn hóa Trà Lâm Đồng – 2012” sẽ diễn ra từ ngày 21/12 đến hết 28/12/2012, với không gian lễ hội: Thành phố Bảo Lộc, thành phố Đà Lạt và các địa phương huyện Bảo Lâm, huyện Di Linh…
Chợ phiên Phố Cáo
Ở Hà Giang thường có những phiên chợ lùi, chủ yếu là ở các xã, nghĩa là chợ họp luân phiên ngược lại các thứ trong tuần. Ví dụ tuần này chợ họp vào chủ nhật, thì tuần sau sẽ họp vào thứ bảy, tuần tiếp theo sẽ họp vào thứ sáu, tuần sau nữa sẽ họp vào thứ 5... Chợ phiên Phố Cáo cũng là một phiên chợ lùi như vậy.
Với người vùng cao, đi chợ phiên là hoạt động không thể thiếu trong sinh hoạt của gia đình họ. Ngày chợ, bà con thường kiếm nhiều cớ, để có mặt ở chợ. Trẻ con thì ngoan ngoãn ngồi một chỗ, đợi cha mẹ mua sắm hàng hoá, những đồ dùng thiết yếu trong gia đình mình đủ dùng trong vòng một tuần.
Đặc biệt hơn, các dân tộc vùng cao họ đi chợ không đơn thuần chỉ để mua bán mà còn là để đi chơi. Họ tới đây để giao lưu, trò chuyện, để gặp gỡ bạn bè, trao đổi tâm tình. Chợ còn là nơi hò hẹn của nhiều đôi trai gái.
Chợ phiên Phố Cáo — Hà Giang họp từ rất sớm và kết thúc vào lúc quá trưa. Chợ tuy còn nghèo nàn, đơn giản nhưng thấm đượm tình người, nơi có những người dân tộc thật thà mang đến đây những sản vật do chính bàn tay cần mẫn của họ làm ra. Đó là sản vật đặc trưng, cũng là đặc sản của từng vùng. Chợ phiên thật náo nhiệt và đầy sắc màu.
Rộn ràng lễ hội cầu mưa ở Hưng Yên
(SeXanh)
– Người dân huyện Văn Lâm, Hưng Yên đã tưng bừng tổ chức lễ hội cầu
mưa. Cầu cho quốc thái dân an, mưa thuận gió hòa để người dân có mùa
màng bội thu cuộc sống được ấm no hạnh phúc.
Tương truyền rằng, cứ mỗi khi trời hạn hán thì người dân nơi đây lại
làm lễ cầu mưa; vì vậy lễ hội không được tổ chức thường xuyên hàng năm.
Đến năm 2005 trở lại đây lễ hội cầu mưa mới thực sự trở thành ngày hội
vui nhất của người dân nơi đây. Trong ngày này, ngoài ý nghĩa tín ngưỡng
thờ Tứ Pháp (Pháp Vân, Pháp Vũ, Pháp Lôi, Pháp Điện) tại đồng bằng Bắc
Bộ nó còn là dịp để gia đình quây quần xum họp, bàn chuyện làm ăn, phát
triển sản xuất, chăn nuôi, cày cấy…
“Lễ hội cầu mưa là một lễ hội tín ngưỡng phồn thực đã có từ lâu đời.
Nó thể hiện khát vọng chinh phục thiên nhiên, cầu mong thế giới tự nhiên
ban phát cho công sức lao động của người dân sẽ có thành quả, đời đời
no ấm” Đại đức Thích Thanh Nguyên, Phó trưởng ban đại diện hội Phật giáo
huyện Văn Lâm, trụ trì chùa Pháp Điện, xã Lạc Hồng (Văn Lâm) cho biết.
Thông qua việc tổ chức lễ hội cầu mưa, người dân nơi đây còn truyền
dạy cho con cháu của mình tự hào, giữ gìn những giá trị văn hóa truyền
thống, đậm đà bản sắc của dân tộc.
Tết Trung thu Việt Nam - Ý nghĩa và phong tục
Chợ Bến Thành
Nằm ở trung tâm thành phố. Chợ Bến Thành ngày nay có hình chữ nhật, trổ bốn cửa ra quảng trường Quách Thị Trang và các con đường: Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh và Lê Thánh Tôn thuộc quận 1, thành phố Hồ Chí Minh.
Chợ Bến Thành rất đỗi quen thuộc với người dân Việt và du khách quốc tế khi đến tham quan du lịch thành phố Hồ Chí Minh.
Trước khi Pháp xâm chiếm Sài Gòn năm 1859, có một chợ nhỏ nằm ở khu đất đồng lầy kề bên bờ sông Bến Nghé và sát thành Sài Gòn. Từ xuất xứ ấy mà chợ đã mang tên ghép là Bến Thành. Chợ được xây bằng gạch, khung gỗ, lợp tranh. Năm 1870, chợ bị cháy một phần. Năm 1911, chợ cũ bị phá đi, chợ mới được xây khang trang rộng rãi hơn và hoàn thành vào tháng 3/1914.
Sau năm 1975, chợ Bến Thành lại được đầu tư nâng cấp to đẹp lên rất nhiều so với trước. Năm 1985, chợ Bến Thành được sửa chữa lại toàn bộ bên trong, bên ngoài, duy chỉ có dáng vẻ phía trước với tháp đồng hồ được giữ lại như xưa. Hình ảnh chợ Bến Thành với tháp đồng hồ thường được dùng làm biểu tượng cho thành phố.
Giờ đây chợ Bến Thành là một trung tâm buôn bán lớn không chỉ của TP Hồ Chí Minh mà còn của các tỉnh phía Nam.
Chợ nổi Cái Răng
Sáng sáng, hàng trăm chếc thuyền lớn bé đậu san sát. Bán sản vật gì người ta treo sản vật đó (treo bẹo) lên cây sào (cây bẹo) trên mũi thuyền. Vậy là không cần phải rao hàng như các chợ trên đất liền (thực tế cũng không thể rao khi tiếng sóng, tiếng máy nổ liên tục, và khó có thể áp mạn với xuồng khác để xem bán hàng gì.
Do nhu cầu của người đi chợ nên không chỉ có các xuồng trái cây, nông sản phẩm mà còn có nhiều loại dịch vụ khác: phở, hủ tiếu, cà phê, quán nhậu nổi… Các xuồng dịch vụ (thường là thuyền nhỏ) len lỏi rất thiện nghệ áp mạn phục vụ khách đi chợ tận tình và chu đáo, ngay cả khi sóng rập rình. Sự độc đáo của chợ nổi đã để lại nhiều ấn tượng cho du khách nước ngoài, họ quay phim chụp ảnh liên tục, đôi khi thích thú reo lên “ô”, “a” một cách tự nhiên, thú vị.
Chợ Cái Răng thường họp khá sớm, thường từ lúc mờ sáng và đến khoảng 8, 9 giờ thì vãn. Những ghe bầu lớn thường chuyên thu mua trái cây để chở đi các nơi, kể cả sang Cam-pu-chia và Trung Quốc. Lại cũng có những ghe bầu chở các mặt hàng khác cung cấp cho bà con miệt vườn: xăng dầu, muối mắm, thuốc tây, bánh kẹo, nhu yếu phẩm…
Trên miền sông nước của 12 tỉnh miền Tây Nam Bộ, cái xuồng là phương tiện đi lại chủ yếu của mỗi gia đình, giống như chiếc xe đạp, xe máy của người dân ở các thành phố. Phần lớn các xuồng đều gắn máy “đuôi tôm”, thỉnh thoảng mới gặp những xuồng trèo tay và thậm chí cả những xuồng trèo bằng… chân một cách điệu nghệ.
Chợ nổi Cái Răng là điểm đến hấp dẫn của mọi du khách. Chợ nổi Cái Răng thuộc quận Cái Răng, Tp. Cần Thơ, cách bến Ninh Kiều 30′ bằng canô.
Chợ Đầm, Nha Trang
(Sẻ Xanh) - Chợ Đầm là chợ trung tâm của thành phố biển Nha Trang, là một công trình kiến trúc đẹp, độc đáo. Đây là chợ lớn nhất và cũng là biểu tượng thương mại của thành phố biển này. Đây là trung tâm thương mại mua sắm và cũng là điểm tham quan du lịch.
Chợ có tên chợ Đầm là vì chợ nằm trên một cái đầm cũ rộng đến 7 mẫu tây, ăn thông ra cửa sông Nha Trang dưới chân cầu Hà Ra. Đầm rộng khoảng hơn 7 ha, hai bên bờ đầm là nhà ở của nhân dân, hầu hết là dân nghèo với những ngôi nhà lụp xụp, chen chúc nhau. Phía cuối đầm, giáp đầu đường Phan Bội Châu bây giờ là một ngôi chợ cũ được xây cất vào khoảng năm 1908, thường gọi là chợ Đầm hay chợ Cửa (chỉ nơi cửa sông).Tuy nhiên, chợ cũ không thể tồn tại khi dân cư mỗi lúc một đông, tình trạng dân cư cất nhà san sát nhau mọc lên khiến cho tình trạng ô nhiễm và chợ bùng phát cảnh nhếch nhác. Trước tình hình đó, việc quy hoạch lại khu chợ này trở nên cấp thiết. Năm 1961, Ty Kiến thiết Khánh Hòa lập một dự án đại cương về quy hoạch lại khu vực chợ này, xây một ngôi chợ hình tròn thay thế cho chợ cũ.
Kiến trúc sư Lê Anh Kim đã phác họa nên một ngôi chợ mới . Năm 1964, Tổng nha Kiến thiết lập một đồ án khác do Kiến trúc sư Lê Quý Phong đề xuất, phần chính của đồ án là xây cất một ngôi chợ tròn có mái xếp và một nhánh hình cánh cung. Chính đồ án này được coi là cốt lõi cho việc xây cất ngôi chợ sau này.
Cả hai đồ án chưa được thực hiện thì đêm 16-9-1968 xảy ra vụ hỏa hoạn lớn chưa từng có: 126 ngôi nhà bị cháy rụi. Tình thế cấp bách trong việc phải xây dựng lại một ntgôi chợ mới hơn, khang trang mới được đế xuất. Ngày 12-4-1969 được coi là ngày khởi sự đầu tiên của kế hoạch này với việc chiếc xáng Bassa của Nha Thủy vận Sài Gòn bắt đầu thổi cát lấp đầm. Sau 6 tháng, đầm đã bị lấp hoàn toàn với khối lượng cát đã thổi là 350.000m3. Tiếp theo là việc tạo móng, dựng nền và xây cất công trình, hàng nghìn cọc bê tông cốt sắt dài 20m đã được đóng xuống qua lớp sình lầy.
Dựa theo đồ án của Kiến trúc sư Lê Quý Phong được thiết kế từ hơn 4 năm trước, các Kiến trúc sư Hồ Thăng, Võ Đình Hiệp, Kỹ sư Nguyễn Xuân Phương cải tiến và bổ sung thêm một số chi tiết. Ngôi chợ xây dựng theo hình hoa sen có đường kính 66,5m, có một tầng lầu hình vành khăn, lệch tâm. Diện tích cả tầng trệt và tầng lầu rộng tới 5.270m2, có thể cùng lúc chứa được trên 3.000 khách ra vào mua bán. Các tòa nhà của cả 2 tầng: tầng 1 và tầng 2 được xây dựng khang trang.
Cuối tháng 3-1975, trước sức tiến công và nổi dậy của quân và dân ta, bọn tàn quân ngụy rút chạy từ Tây Nguyên và các nơi khác đổ về đã ngang nhiên cướp phá chợ Đầm, phóng lửa đốt chợ. Chợ Đầm vẫn tiếp tục nhóm họp nhưng mỹ quan và trật tự bị giảm sút nhiều. Một kế hoạch tu sửa lại toàn bộ ngôi nhà tròn và quy hoạch tổng thể khu chợ được xây dựng và triển khai với sự tham gia của Viện Thiết kế xây dựng và Ty Xây dựng tỉnh. Chợ chính thức sửa sang và khai trương lại vào ngày 3-2-1980 nhân ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam và mừng xuân Canh Thân. Từ khi ra đời đến nay, Chợ Đầm không chỉ là trung tâm thương mại lớn của Khánh Hòa- nơi tập trung, giao thoa, đầu mối từ bán buôn đến bán lẻ của các loại hàng hóa, chợ Đầm còn được xem như một trung tâm văn hóa- Văn hóa chợ. Theo sự phát triển kinh tế, văn hóa, chính trị, xã hội của địa phương, chợ Đầm- Nha Trang cũng không ngừng hoàn thiện mình: trật tự an ninh, trật tự thương mại ở chợ Đầm được thiết lập và thường xuyên cũng cố; Các tệ nạn xã hội như: trộm cắp, xin ăn, cò mồi, hàng rong chèo kéo khách, cân thiếu, hàng giả, nâng giá, bắt nạt khách… gần như không còn nữa.
Lễ hội Hết Chá – Văn hóa tâm linh của người Thái Sơn La
Huyền thoại
Ngày 26/3, tại rừng thông bản Áng, xã Đông Sang (Mộc Châu) đã diễn ra lễ hội Hết Chá năm 2012. Với nhiều người có lẽ cái tên “Lễ hội Hết Chá” còn khá xa lạ. Chuyện rằng, xưa kia, người Thái rất nghèo, không có tiền mua thuốc chữa bệnh, thường đến nhờ thầy mo. Thầy mo dùng mẹo và nhờ thần linh nên đã chữa được bệnh cho dân làng. Mang ơn thầy mo, nhiều người xin được làm con nuôi của ông. Và rồi, cứ mỗi dịp cuối năm (vào 29, 30 Tết), con cháu lại đến tạ ơn thầy mo, nhưng thời điểm đó đang bận rộn cho tết nên thầy mo ấn định lễ tạ ơn sẽ tổ chức vào tháng 3 hàng năm... Lễ hội Hết Chá từ đó mà thành. Lễ hội Hết Chá, là hình thức sinh hoạt văn hóa tâm linh sâu sắc, là lễ hội đoàn kết cộng đồng, cùng giúp nhau vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.
Cũng là dịp để người dân tạ ơn đất trời, tạ ơn đấng sinh thành, giáo dưỡng, cầu chúc cho vạn vật hòa hợp, sinh sôi nảy nở, cuộc sống yên vui, mưa thuận gió hòa, mùa màng tươi tốt bội thu, mọi người ấm no hành phúc. Lễ hội còn thể hiện ý thức gắn kết cộng đồng dân tộc Thái, cùng nhau bước vào mùa vụ mới. Cũng từ Lễ hội Hết Chá, đã có rất nhiều đôi trai gái bén duyên, rồi nên nghĩa vợ chồng.
Nét đẹp Lễ hội
Sau lễ lấy hoa, dâng hoa sẽ diễn ra lễ hội, gồm 2 phần: lễ và hội. Phần lễ là dịp để người con nuôi bày tỏ lòng thành kính với thầy mo đã chữa bệnh cho mình, mang tính nhân văn sâu sắc. Thông qua phần lễ với những tích xưa được kể và dựng lại do chính những người dân biểu diễn, người tham dự lễ hội sẽ được truyền dạy kinh nghiệm sản xuất cũng như nghe những lời răn dạy để mọi người sống với nhau tốt hơn. Điểm nổi bật của những tích trò là tính hài hước, hóm hỉnh theo lối gái giả trai, trai giả gái, làm cho người xem cười thỏa thích.
Phần hội diễn ra những trò diễn dân gian vui nhộn, dạy con cháu khai hoang ruộng, tập cho trâu cày, khơi dậy nền văn minh lúa nước của đồng bào dân tộc. Đan xen một số tiết mục kịch câm dí dỏm, vui nhộn phê phán những thói hư tật xấu, khích lệ những cái hay, cái đẹp trong cuộc sống thường nhật. Bên cạnh đó, là những điệu xòe uyển chuyển, nhịp nhàng, duyên dáng quanh cây nêu hòa cùng tiếng trống, chiêng rộn rã và âm thanh chầm bổng của đội nhạc như đang mời gọi. Điệu xòe trong Lễ hội Hết Chá được gọi là “Xòe Chá” gồm 6 mục chủ yếu, mỗi mục gắn với một sự việc, được minh họa bằng kịch câm. Các cụ ngày xưa soạn thành thơ, như ca ngợi tình yêu trai gái, vợ chồng, trong mục có tên “rủ nhau đi hái măng rừng” là:
Thanh niên trai gái làng ơi
Lúc lâm mệt nhọc nghỉ ngơi chút nào
Phát xong nương dẫy ta mừng
Cùng nhau đi hái măng rừng để ăn
Em cầm dao thuổng giúp anh
Anh đào măng được anh giành cho em
Anh ơi cố đào cho nhanh
Được măng đầy bế em anh cùng về
Không thì cha đợi, mẹ mong.
Nếu anh còn có tấm lòng bên em
Hay trong mục “bảo vệ hoa mầu-làng xóm”, minh họa bằng những câu thơ:
Ngày đêm canh gác bản làng
Bảo vệ nương ruộng xóm làng yên vui
Không cho thú phá giặc xâm
Người đeo dao kiếm, người cầm cung tên
Thú nào phá hoại ruộng ta
Mọi người mõ chống đuổi ra khỏi làng
Tuần tra canh gác bản mường
Giặc xâm cướp đến cung gươm sẵn sàng
Được mùa bản làng vui cười
Trẻ, già, trai, gái, mọi người múa ca.
Mọi hoạt động trong Lễ hội xung quanh một cây nêu, khơi dậy cuộc sống bình dị với thiên nhiên hoang dã được thể hiện trên cây nêu, với hoa ban, hoa mạ, hình con thú, con chim, ve sầu, ong bướm, chống chiêng… đủ mầu sắc treo trên cây nêu, tượng chưng cho sự sống, mùa xuân. Gốc cây nêu đặt những chum rượu cần để mời khách. Trong phần hội còn diễn ra những hoạt động vui chơi giải trí vui nhộn ở nhiều khu vực, thi: xòe dân tộc Thái, món ăn dân tộc, đi cầu kiều, đi cà kheo…
Lễ hội Hết Chá - một hình thức sinh hoạt văn hóa tâm linh, gắn kết cộng đồng làng bản là nét rất riêng trong văn hóa của người Thái Sơn La.
Đặc sắc lễ hội tuyết tại xứ sở hoa anh đào
Năm 2012, lễ hội đã mang tới cho du khách cơ hội được chiêm ngưỡng các bản sao hoàn hảo từ băng và tuyết của những công trình kiến trúc nổi tiếng thế giới.
Trong số đó, đáng chú ý nhất là là công trình Taj Mahal của Ấn Độ, pháo đài Sturega của Nhật Bản, bảo tàng quốc gia Đài Loan.
Còn đối với các du khách nhí, lễ hội cũng là một kỷ niệm khó quên khi các em như lạc vào một thế giới các nhân vật hoạt hình quen thuộc và nổi tiếng thế giới.
Đầu tháng Hai là khoảng thời gian lạnh giá nhất tại Nhật, ngay những vùng ấm áp nhất ở phía Nam như Kagishima và Miyazaki tuyết cũng rơi rất dày. Tuy nhiên, lễ hội tuyết vẫn là một điểm đến hấp dẫn của hàng triệu du khách, họ trầm trồ và chiêm ngưỡng các tác phẩm nghệ thuật đặc sắc và tinh tế, quên đi cái lạnh tê tái đang bao phủ không gian.
Lễ hội được bắt đầu từ năm 1950, khi các học sinh cấp III tại Sapporo tạo ra sáu bức tượng bằng tuyết và trưng bày tại công viên Odori của thành phố này. Thật ngạc nhiên khi một lễ hội lớn như thế lại có một nguồn gốc rất khiêm tốn, và để bây giờ "Snow Festival" đã thực sự là một khái niệm quen thuộc và trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống văn hóa và tinh thần của người dân tại Sapporo, xứ sở hoa anh đào
Giá trị lịch sử của di tích và lễ hội chùa Keo
Ngoài ra, cuốn Không Lộ thiền sư ký ngữ lục bằng chữ Hán, không rõ tác giả và viết từ thời nào, hiện đang lưu giữ tại chùa Keo làng Dũng Nhuệ chép: “Vị thiền sư Không Lộ ở chùa Nghiêm Quang tại Hải Thanh, là người Hải Thanh, họ Dương, húy là Minh Không thiền sư, theo nghiệp nhà làm nghề chài lưới… Về sau sư bỏ nghề đi tu theo phái Đà La Môn. Năm Chương Thánh Gia Khánh thứ nhất (1059), sư cùng bạn là Giác Hải ra ngoài nước. Lúc đầu sư theo học cư sĩ Bảo Tài Ngô Xá rồi sau theo học thiền sư Thảo Đường và đắc đạo. Thiền sư Thảo Đường truyền thụ cho giáo lý của phái Tuyết Đậu Minh Giác”.
Dân làng Hành Thiện cho rằng theo thuyết phong thủy, ngôi chùa có ảnh hưởng rất lớn đến truyền thống của làng, do vậy từ xưa đến nay làng có nhiều người đỗ đạt, vinh hiển, là nơi có nhiều nhà khoa bảng bậc nhất ở miền Bắc. Truyền thống đó đến nay vẫn được các thế hệ làng Hành Thiện gìn giữ, bảo tồn và phát huy. Do vậy nhân dân Hành Thiện vẫn giữ nguyên lòng kính trọng, tri ân vị thánh tổ của làng – thiền sư Dương Không Lộ. Chùa Keo cũng như lễ hội tại chùa Keo có vị trí rất thiêng liêng đối với dân vùng Nam Định, Ninh Bình, Thái Bình… nói chung và làng Hành Thiện nói riêng.









